Chương 1 – Ước mơ và Mục tiêu
- Lyn H
- 25 thg 4
- 6 phút đọc

Khi tôi còn đang trong giai đoạn rối loạn lo âu lan tỏa, chị của tôi nói với tôi rằng: “… khi nào Út có được 3Ts – Tương tác, Tự tin, Tin tưởng thì Út sẽ khỏi bệnh!...” Lúc đó, trong cơn bệnh, tôi chẳng hình dung 3Ts là gì và làm thế nào để có được 3 điều “đơn giản” như chị ấy nói để mình khỏi bệnh! Nhưng tôi luôn tự nhủ và biết chắc là tôi phải vượt qua cơn bạo bệnh này bằng cách của tôi, chứ không phải của ai khác – vì tôi luôn là đứa con gái, dù là nhỏ nhất nhà nhưng luôn làm theo ý mình, hoặc chỉ làm theo điều người khác muốn khi bản thân tôi thật sự muốn làm điều đó.
Đến bây giờ, tôi ngày càng nhận ra là mình được thừa hưởng tính cách này từ Mẹ – người luôn đặt chồng con lên trên hết và quên cả bản thân mình để hy sinh cho gia đình – nhưng Mẹ luôn là người hiểu rõ mình muốn gì và làm được gì.
Từ nhỏ, tôi luôn đặt ra Ước mơ và Mục tiêu cho mình trong từng giai đoạn ngắn hạn và dài hạn – điều này ảnh hưởng đến sự lựa chọn nghề nghiệp của tôi sau này là làm về lập kế hoạch, dự báo và phân tích số liệu (planning, forecasting, data analysis). Mặt khác, sự nhạy cảm và tinh tế của Mẹ cũng may mắn thấm vào con người tôi phần nào, nên ngoài công việc liên quan đến số liệu, tôi còn có cơ duyên làm việc trực tiếp với con người – nắm bắt tâm tư, tình cảm, nguyện vọng… qua công việc phụ trách phúc lợi nhân viên (Compensation and Benefits).
Con đường sự nghiệp hơn 30 năm qua đã cho tôi hầu như toàn bộ những kỹ năng cần thiết để hiểu mình, hiểu người – biết được mình và người khác cần gì, cần làm gì để đạt được, cũng như duy trì và phát triển Ước mơ và Mục tiêu của mình. Quan trọng hơn hết, tôi nhận ra mình có những kỹ năng giao tiếp thiết yếu để giúp đỡ người khác khi họ cần đến – đó cũng chính là Mục đích sống của tôi.
Tôi vẫn còn nhớ lúc mình 5 tuổi – khi được chọn làm cô bé đại diện miền Nam trong một hội chợ thường niên của trường Thánh Thomas (bây giờ là trường Hàn Thuyên). Mẹ may cho tôi một bộ áo miền Nam theo yêu cầu của trường – gồm khăn rằn quấn đầu, áo bà ba trắng dài tay và quần đen ống rộng. Oái oăm thay, cái đầu của tôi từ khi sinh ra đã có 3 xoáy, hic! Mẹ nói ai có 3 xoáy thì bướng bỉnh lắm – mà tôi quả thật là như vậy! Có lẽ vì cái đầu “3 xoáy” nên to hơn bình thường, dẫn đến việc chiếc khăn rằn Mẹ may, thay vì quấn lên đầu thì chỉ có thể quấn… quanh cổ tôi mới vừa!
Còn phần tôi, sau hội chợ hôm ấy, tôi rất tự hào vì mình là một trong ba đứa trẻ được chọn từ các lớp mẫu giáo trong trường để đại diện cho ba miền Bắc – Trung – Nam. (Chắc lúc đó tôi trông mũm mĩm và dễ nhìn, chứ mặt thì chẳng dễ thương tẹo nào!). Tôi đã mặc bộ đồ miền Nam ấy suốt năm lớp 1 tiếp theo, mặc kệ bạn bè cười chê. Và cũng từ đó, tôi bắt đầu nhận ra cá tính của mình – đã quyết là làm, và làm cho bằng được những gì mình muốn.
Đến lớp 2, trong kỳ nghỉ hè 3 tháng, tôi chọn học lớp thêu do phường tổ chức. Sau 3 tháng, thấy tôi thêu đẹp (chắc giống Mẹ – khéo tay trong các việc nội trợ như thêu, may, đan móc, nấu ăn…), xưởng thêu – đơn vị tài trợ lớp học – đã đề nghị tôi nhận thêu hàng cho họ là dép hài xuất khẩu sang Nga. Thế là mới 7 tuổi, tôi đã có “lương” đầu tiên mang về khoe Mẹ. Mẹ cho tôi giữ để mua quà vặt – hurray!
Từ đó, tôi bắt đầu hình thành thói quen đặt Ước mơ và Mục tiêu cho từng giai đoạn, viết nhật ký, tham gia viết báo tường, tham gia các hoạt động ngoại khóa của trường… như cuộc thi “Tìm hiểu về Lê-nin”. Tại sao tôi tham gia? Chỉ vì… được lên tivi! Tôi là nữ duy nhất trong đội liên trường cấp 1, đại diện quận Phú Nhuận thi đấu với đội huyện Thủ Đức. Vai trò của tôi là… ngồi giữa để bấm chuông, còn hai bạn nam hai bên sẽ trả lời câu hỏi! Kết quả là tôi được đại diện đội lên nhận giải thưởng, vì tôi luôn giành được quyền bấm chuông trước, còn hai bạn nam thì hoàn thành xuất sắc phần còn lại!
May mắn cho tôi là Cha Mẹ chỉ yêu cầu: đừng học quá tệ – nghĩa là ít nhất phải đạt học sinh tiên tiến. Điều này tôi luôn làm được, và nhờ vậy tôi có nhiều thời gian tham gia các hoạt động ngoại khóa – thỏa mãn mục tiêu lúc đó là thử sức làm lãnh đạo, đứng trước đám đông để thể hiện bản lĩnh. Càng đông người, tôi càng… phấn khích!
Bước sang cấp 2, tôi biết mình cần tập trung học để được miễn thi vào lớp 10. Tôi điều chỉnh mục tiêu: trở thành học sinh giỏi ít nhất 3 năm liền, với tổng điểm tốt nghiệp từ 30 điểm trở lên theo tiêu chí của Sở Giáo dục. Tôi vẫn tham gia hoạt động ngoại khóa ở lớp 6, rồi “tu tâm dưỡng tính” học hành trong 3 năm còn lại. Kết quả, Cha Mẹ rất hài lòng, nên lại cho tôi “tự do” ở cấp 3 – với một yêu cầu duy nhất: đậu Đại học! Thế là tôi lại thoải mái năm lớp 10, tăng tốc năm lớp 11 và về đích năm lớp 12. Tôi đậu Đại học – nhưng lại học ngành Kinh tế, một ngành mà tôi chưa từng mơ mình sẽ theo! Hic… đúng là duyên số!
Ngày nhập học, trong khi mọi người háo hức, tôi lại thấy… chán. Vì ước mơ của tôi ngày xưa là trở thành kỹ sư hóa học, làm nghiên cứu trong phòng thí nghiệm. Vậy mà giờ đây lại thành “kỹ sư kinh tế” – chỉ vì tôi sợ thi rớt Bách Khoa khối A1 nên chọn thi khối Kinh tế A2. Oái oăm hơn, năm đó đề Toán khối A1 lại dễ hơn A2, trong khi tôi chỉ “ngán” Toán, còn Lý – Hóa thì không sao! Thôi thì ngẫm lại, có lẽ Thượng Đế đang dẫn dắt mình vào con đường phù hợp với cá tính và khả năng. Vậy thì cứ Tin tưởng và phó thác, đồng thời Tự tin vào bản thân (2 trong 3Ts).
Một lần nữa, tôi điều chỉnh Ước mơ và Mục tiêu: miễn là có thể xây dựng cuộc sống độc lập, giúp đỡ gia đình và những người khác – thì làm kỹ sư kinh tế cũng được! Đến lúc này, tôi nhận ra mình có thêm một khả năng: Adaptability and Flexibility – khả năng thích nghi và ứng phó linh hoạt với hoàn cảnh và thay đổi. Chính khả năng này đã giúp tôi vượt qua căn bạo bệnh vừa qua.
Vì vậy, tôi và bạn – những người đang đọc những dòng blog này – hãy luôn tin rằng: đâu đó trong những thăng trầm của cuộc sống, luôn có những điều kỳ diệu chờ đón chúng ta ở phía bên kia thử thách. Những điều tốt đẹp sẽ đến khi chúng ta Tự tin vào bản thân, Tin tưởng và Tín thác vào Thượng Đế.
Ngay tại thời điểm viết những dòng này, bác sĩ điều trị xác nhận tôi đã phục hồi 90%. Và 3Ts ngày nào đã được tôi hoàn thiện thành 4Ts: Tương tác – Tự tin – Tin tưởng – Tín thác. Đó cũng chính là phương châm sống của tôi khi bước vào giai đoạn cận kề U60 – độ tuổi mà tôi gọi là tuổi an nhiên, hay còn gọi là tuổi vàng – khoảng thời gian để sống cho chính mình, trong sự bình an và hạnh phúc.


