top of page
Tìm kiếm

Chương 2 – Con số yêu thích của tôi

  • Ảnh của tác giả: Lyn H
    Lyn H
  • 25 thg 4
  • 4 phút đọc

Hôm nay, 11.11 là ngày yêu thích của tôi. Tại sao vậy? Vì con số 11, bằng một cách nào đó, đã luôn gắn bó với tôi trong suốt 17 năm sống và làm việc xa quê hương…

Này nhé, tôi nhận tin vui được một công ty đầu tiên ở xứ người tuyển dụng vào tháng 11. Rồi ngày 11.1 cũng là ngày làm việc đầu tiên của tôi tại công ty. Tên tiếng Anh của tôi cộng lại cũng ra số 11. Và tiếp sau đó, cách đây hai năm, một cô bạn thân nói rằng “the last Peak of Career – Đỉnh cao cuối cùng của sự nghiệp” của tôi (theo lý thuyết Nhân Số Học mà cô ấy đã nghiên cứu và trải nghiệm) cũng là số 11 – tháng 11.2025.

Lúc đó, tôi cũng chẳng hình dung nổi “đỉnh cao cuối cùng của sự nghiệp” của mình là gì và nó sẽ như thế nào, nhưng trong thâm tâm, tôi luôn mong chờ thời điểm ấy xảy đến.

Khi tôi viết những dòng này thì đã là giờ khắc thứ 16 của ngày 11.11, và tôi cảm nhận sâu sắc rằng: “Đỉnh cao cuối cùng của sự nghiệp không phải là nơi tôi đứng cao nhất, mà là nơi tôi nhìn lại và thấy mình trọn vẹn nhất…”— sau khi để lại phía sau hành trình 10 tháng vượt qua “ngọn núi” cao nhất của cuộc đời mình cho đến thời điểm này.

Một cách thật tình cờ, cũng chính hôm nay — khi tôi chọn một chiếc USB để sao chép lại bản blog — tôi đã vô tình chọn chiếc USB hình chiếc chìa khóa mà hãng Intel từng phát cho nhân viên. Thật bất ngờ, đến mức tôi rơi nước mắt, khi mở ra và nhìn thấy trong đó lưu giữ toàn bộ hình ảnh lễ tang của Mẹ yêu quý – người đã rời xa tôi mười năm trước. Khoảnh khắc ấy khiến tôi cảm nhận sâu sắc rằng Mẹ vẫn đang dõi theo blog của tôi, như thể muốn truyền cảm hứng và khích lệ tôi tiếp tục hoàn thành bài viết này — ít nhất là đến hết Chương 2, trong chính ngày đặc biệt này.

“Your life reflects what you think, not what you do – Cuộc sống của bạn phản chiếu những gì bạn nghĩ, chứ không phải những gì bạn làm.”

Trong hành trình mười tháng vượt qua trầm cảm, rối loạn lo âu và loạn thần, tôi nhận ra rằng sự chữa lành không bắt đầu từ những gì ta làm, mà bắt đầu từ cách ta nghĩ và cảm nhận. Khi tâm trí đầy sợ hãi hay hoài nghi, ngay cả một ngày bình thường cũng trở nên nặng nề và mệt mỏi. Nhưng từ khi tôi bắt đầu tạ ơn Thượng Đế — vì tôi hiểu được lý do Ngài muốn tôi trải qua căn bệnh của thế kỷ 21 này — ánh sáng hồi sinh bắt đầu le lói trong tâm hồn tôi. Ánh sáng ấy giúp tôi học cách quay trở lại với đời sống thường ngày, bắt đầu từ những thói quen rất quen thuộc: viết nhật ký, nghe âm nhạc ngay khi thức dậy, và kết thúc một ngày bằng lời cầu nguyện — tạ ơn Thượng Đế đã cho tôi hoàn thành những điều mình mong muốn, đồng thời xin thêm sức khỏe và thời gian để tiếp tục những dự định còn dang dở.

Từ đó, những khoảnh khắc từng khiến tôi thấy nặng nề giờ đây trở nên nhẹ nhõm hơn; những cảm xúc giận hờn và cay đắng dần được thay thế bằng sự dịu dàng và bình an. Tôi dần tìm lại chính mình – con người của trước khi lâm bệnh – người luôn tin rằng: hành động có thể thay đổi hoàn cảnh, nhưng tâm trí mới là điều nhuộm màu cho hành trình của chúng ta. Khi chúng ta học cách suy nghĩ với lòng biết ơn, thì chính lòng biết ơn sẽ làm dịu nỗi đau, xua tan lo âu và khơi mở một sức mạnh tĩnh lặng bên trong mỗi người. Nó trở thành cây cầu nối giữa tổn thương và bình an, giữa tuyệt vọng và hy vọng.

Có thể bạn sẽ hỏi tôi: “Bằng cách nào mà chị có thể vượt qua chính mình và chiến thắng cả ba căn bệnh ấy?” Bởi lẽ, chỉ cần mắc phải một trong ba căn bệnh đó thôi, nhiều người đã có thể buông xuôi, hoặc phải vật lộn trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm mới có thể hồi phục phần nào.


Thành thật mà nói, chính tôi cũng ngạc nhiên khi nhìn lại hành trình mười tháng vừa qua. Nhưng với niềm tin vững chắc rằng tôi — một người con gái nhỏ nhất trong gia đình đông anh em, luôn được sống trong vòng tay yêu thương vô điều kiện — đã tìm thấy con đường để chinh phục và chiến thắng ba căn bệnh ấy (ít nhất là cho đến thời điểm này). Vì vậy, tôi tin rằng các bác, cô chú, anh chị, hay bạn — những ai đang phải chiến đấu với căn bệnh này — cũng sẽ tìm thấy lối ra cho riêng mình khi đọc những chia sẻ trong các phần tiếp theo của blog này. Bởi cuộc sống vẫn luôn tươi đẹp, vẫn đang chờ đón chúng ta với biết bao điều kỳ diệu và bất ngờ phía trước.

Ngay lúc này, tôi lại nhớ đến lời nhắn mạnh mẽ của vị bác sĩ tâm lý ở Singapore, người tôi đã gặp khi căn bệnh vừa khởi phát: “You have only one life to live – Bạn chỉ có một cuộc đời duy nhất để sống.”

 
 
bottom of page