Chương 4 – Hành trình khép lại, Sứ mệnh bắt đầu
- Lyn H
- 10 thg 5
- 3 phút đọc
Đã cập nhật: 11 thg 5

Cuối cùng, tôi cũng hoàn tất mục tiêu chia sẻ hành trình chữa lành của chính mình — như một món quà tôi muốn gửi đến cộng đồng, đúng với tâm nguyện sau khi lành bệnh. Tôi hy vọng rằng những chia sẻ này, dù nhỏ bé, cũng có thể trở thành một nguồn động lực, một tia sáng cho những ai vẫn đang loay hoay tìm lối ra, để vượt qua căn bệnh và trở lại với cuộc sống tươi đẹp vốn dĩ thuộc về họ.
Có một điều tôi phải thừa nhận: sau khi đi qua Trầm cảm – Rối loạn lo âu – Loạn thần, tôi không còn là tôi của trước đây nữa. Tôi đã trở thành một phiên bản khác — có thể không tốt hơn, nhưng là hiểu mình hơn.
Bác sỹ điều trị của tôi, trong những lần tái khám gần đây, luôn lặp lại một câu hỏi rất đơn giản: “Cô đang làm việc bao nhiêu giờ mỗi ngày?” Một câu hỏi tưởng chừng bình thường, nhưng lại rất khác so với trước đây — khi tôi chưa hồi phục, những câu hỏi chỉ xoay quanh giấc ngủ, việc ăn uống, cảm xúc và sự mất kiểm soát. Câu hỏi ấy khiến tôi nhận ra rằng, chữa lành không chỉ là “hết bệnh”, mà là học cách sống lại — theo một cách khác.
Tôi đã học cách chấp nhận “sự bình thường mới – new normal” — sau một thời gian dài không đối xử công bằng với chính mình. Với tôi, điều đó đơn giản là không làm việc quá 4 tiếng mỗi ngày, như lời khuyên của bác sỹ. Bởi bây giờ tôi đã hiểu rằng, nếu không đủ tỉnh thức để lắng nghe cơ thể, căn bệnh thế kỷ này có thể quay trở lại bất cứ lúc nào.
Đã có một thời, tôi vắt kiệt Tâm – Thân – Trí để chạy theo những mục tiêu mà tôi tin rằng phải hoàn thành, thì mới có thể có một cái kết đẹp, để rồi yên lòng trước khi nghỉ hưu… Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, tôi hiểu rằng: sống khác đi không còn là một lựa chọn, mà là một điều cần thiết.
Tôi chọn sống đơn giản hơn. Đối xử công bằng với Thân, để Tâm được an và Trí luôn tỉnh thức.
Tôi hy vọng rằng bạn sẽ không phải đi qua những gì tôi đã trải qua. Nhưng nếu chẳng may bạn đang ở trong hành trình đó, xin hãy tin rằng: bạn sẽ vượt qua được — khi bạn dám kết nối, dám mở lòng để đón nhận sự giúp đỡ từ cộng đồng, từ những người bạn yêu thương, và từ những người cũng yêu thương bạn.
Hôm qua, theo lời nhờ của một người bạn, tôi đã gặp một người phụ nữ—cô ấy đang trải qua giai đoạn Trầm cảm. Chúng tôi gặp nhau với hy vọng rằng, câu chuyện của tôi có thể giúp cô ấy mở lòng hơn, hiểu được mình đang ở đâu, và tìm ra cách bước tiếp để trở lại cuộc sống bình thường.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi như thấy lại chính mình của một năm trước: ánh mắt thất thần, đầy lo âu, nguồn năng lượng gần như cạn kiệt, và sự khó khăn khi cố gắng diễn đạt một điều gì đó…Nhưng cô ấy khá hơn tôi ngày trước — cô đã chủ động tìm kiếm sự giúp đỡ, tìm kiếm sự đồng cảm từ một người đã đi qua hành trình này. Và với tôi, điều đó đã là một tia sáng.
Tôi không biết cô ấy sẽ chọn con đường nào trong những điều tôi chia sẻ. Nhưng tôi hy vọng, chỉ cần một điều thôi — một bước nhỏ thôi — cũng đủ để giúp cô ấy bắt đầu lại.
Sau cuộc gặp ấy, tôi thấy mình thật may mắn. Và hơn hết, tôi cảm thấy hạnh phúc — khi có cơ hội được giúp đỡ người khác, dù chỉ là một phần rất nhỏ. Có lẽ, đó cũng chính là một trong những “sứ vụ” của hành trình mới mà Thượng đế đã trao cho tôi.
Và nếu có một điều tôi muốn giữ lại sau tất cả, thì đó là: những gì đã từng làm tôi tổn thương… giờ đây lại trở thành điều giúp tôi chữa lành cho người khác.
Hành trình của tôi khép lại — nhưng hành trình chữa lành cùng cộng đồng thì vẫn tiếp diễn… nhẹ nhàng, bền bỉ và đầy hy vọng.


